ĐÔI DÒNG CẢM XÚC VỀ NGHỀ GIÁO

Khi những đợt gió mùa đông bắc đầu tiên tràn về mang mùa đông đến, xóa tan những oi ả, chói chang của mùa hè; khi những tất bật, bận rộn của những ngày đầu năm học đang...

Khi những đợt gió mùa đông bắc đầu tiên tràn về mang mùa đông đến, xóa tan những oi ả, chói chang của mùa hè; khi những tất bật, bận rộn của những ngày đầu năm học đang dần trôi đi, khi những bỡ ngỡ, rụt rè đang thay bằng tình bạn bè, sự  đoàn kết…thì cũng là lúc những Nhà giáo chúng tôi hồ hởi đón chờ một ngày đặc biệt nhất trong năm - ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Những cái bắt tay thật chặt trong ngày gặp mặt, những cuộc hội ngộ bất ngờ mang bao niềm vui, những tâm sự, chia sẻ, những tình cảm thiêng liêng giữa thầy và trò được bày tỏ. Tất cả đã tạo nên một sự khởi đầu ấm áp, xua tan bao mệt mỏi, xóa mờ những nếp nhăn để chúng tôi bước qua một mùa đông đầy tình yêu thương. Đó là tình yêu với học trò, tình đồng nghiệp, tình yêu dành cho mái trường và hơn tất cả là tình yêu với nghề giáo.

 

Khi những đợt gió mùa đông bắc đầu tiên tràn về mang mùa đông đến, xóa tan những oi ả, chói chang của mùa hè; khi những tất bật, bận rộn của những ngày đầu năm học đang dần trôi đi, khi những bỡ ngỡ, rụt rè đang thay bằng tình bạn bè, sự  đoàn kết…thì cũng là lúc những Nhà giáo chúng tôi hồ hởi đón chờ một ngày đặc biệt nhất trong năm - ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Những cái bắt tay thật chặt trong ngày gặp mặt, những cuộc hội ngộ bất ngờ mang bao niềm vui, những tâm sự, chia sẻ, những tình cảm thiêng liêng giữa thầy và trò được bày tỏ. Tất cả đã tạo nên một sự khởi đầu ấm áp, xua tan bao mệt mỏi, xóa mờ những nếp nhăn để chúng tôi bước qua một mùa đông đầy tình yêu thương. Đó là tình yêu với học trò, tình đồng nghiệp, tình yêu dành cho mái trường và hơn tất cả là tình yêu với nghề giáo.

 

Trải qua 15 năm trong nghề dạy học, tôi đã được chia sẻ bao niềm vui của đồng nghiệp rồi được cùng tập thể giáo viên hội hè tụ họp, giao lưu thân mật, tham quan dã ngoại bổ ích hay những buổi liên hoan chan chứa tiếng cười. Cũng có những lúc được chứng kiến nỗi buồn của đồng nghiệp, lòng lại dằn lòng. Dường như với tôi, trường THCS Phúc Hòa đã trở thành ngôi nhà thứ hai từ lâu lắm rồi. Ở đây, tôi đã được sống trong vòng tay yêu thương và sự ủng hộ hết lòng của đồng nghiệp, của phụ huynh và học sinh. Nơi đây gắn với tuổi thanh xuân với bao tâm huyết, ước mơ và hoài bão. Nơi đây cũng đã làm cho tôi trưởng thành hơn, dạn dày hơn, mạnh mẽ hơn, tự tin và bản lĩnh hơn với những va vấp trong nghề. Cũng tại nơi đây, cho tôi nhiều trải nghiệm lí thú, một nơi đầy ắp tình người trong sáng.

 

Cùng với sự phát triển của thời đại, xã hội có nhiều thay đổi, những giá trị cuộc sống được đo bằng nhiều thứ khác nhau. Có nhiều nghề trở nên mới mẻ, hay nói một cách thời thượng là “hot”, là có nhiều cơ hội thăng tiến, nghề thầy giáo được đưa lên bàn cân để đo, đong, đếm. Nhiều học sinh giỏi không chọn nghề này để làm bởi những áp lực, những trách nhiệm và trọng trách lớn với gia đình và xã hội. Còn tôi với 15 năm trong nghề dạy học và 12 năm gắn bó với mái trường THCS Phúc Hòa, cuộc sống và nghề dạy học đã cho tôi nhiều giá trị quí báu, nhưng giá trị chân chính nhất vẫn là tình yêu thương. Nếu như thời gian có quay trở lại, cho tôi chọn lại một nghề để gắn bó, tôi vẫn sẽ ngẩng cao đầu chọn nghề đứng trên bục giảng, để được hát mãi “Bài ca người giáo viên nhân dân”, để tiếp tục khơi dậy và truyền ngọn lửa cho những tâm hồn học sinh yêu dấu – những chủ nhân tương lai của đất nước.

 

 Cô giáo                                      

                                                                                                             Ngô Thị Tuyến

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 4
Hôm qua : 2
Tháng 09 : 120
Năm 2021 : 940